鬓云松 秋思

唐代 薛琼
月微明,云罅漏。倦依屏山,斜衬罗衫袖。闲闷难消翻恨酒。 瑟瑟西风,刮得霜林透。 摘黄花,随意嗅。一种幽香,也为经霜瘦。花似愁人憔悴久。 故故迟开,错过重阳候。
yuè wēi míng   yún xià lòu juàn píng shān xié   chèn luó shān xiù xián mèn nán xiāo fān hèn jiǔ      
西 fēng   guā shuāng lín tòu  
zhāi huáng huā   suí xiù zhǒng yōu xiāng   wèi jīng shuāng shòu huā shì chóu rén qiáo cuì jiǔ      
chí kāi   cuò guò chóng yáng hòu