丙子登岘山

宋代 李曾伯
汉江为带楚山维,多少兴亡此地知。 万里边风寒故垒,千年陇月老残碑。 尘迷柏土龙根幻,水绕檀溪马骨悲。 举世岂无羊叔子,草莱犹未起男儿。
hàn jiāng wèi dài chǔ shān wéi   duō shǎo xīng wáng zhī
wàn bian fēng hán lěi   qiān nián lǒng yuè lǎo cán bēi
chén bǎi lóng gēn huàn   shuǐ rào tán bēi
shì yáng shū zi   cǎo lái yóu wèi nán ér