病中作二首 其二

宋代 陆游
牧羊知治民,解牛得养生。一理傥造微,何事不可明。 我老抱病久,颇窥古人情。唐尧授四时,帝道所以成。 周家七百年,王业本农耕。造端无甚奇,至今称太平。 人生正如此,默默要无营。心君但高拱,万物安能撄。
yáng zhī zhì mín   jiě niú yǎng shēng tǎng zào wēi   shì míng
lǎo bào bìng jiǔ   kuī rén qíng táng yáo shòu shí   dào suǒ chéng
zhōu jiā bǎi nián   wáng běn nóng gēng zào duān shén   zhì jīn chēng tài píng
rén shēng zhèng   yào yíng xīn jūn dàn gāo gǒng   wàn ān néng yīng