病中喜雪

宋代 韩琦
天地久闭塞,气和方一开。花从无象出,泽蕴太虚来。 庆可万区浃,丰宜百瑞魁。病襟虽粗释,欢意阻宾罍。
tiān jiǔ   fāng kāi huā cóng xiàng chū   yùn tài lái    
qìng wàn jiā   fēng bǎi ruì kuí bìng jīn suī shì huān   bīn léi