病中谢友人相问

宋代 周密
卧病残春亦可嗟,萧然一閤闭如蜗。尺铛自课童煎药,丈室应无女散花。 患难时方知谊友,炎凉医亦厌贫家。兼旬不踏门前径,绿叶青阴渐可嘉。
bìng cán chūn jiē   xiāo rán chǐ dāng tóng jiān yào   zhàng shì yīng sàn huā
huàn nàn shí fāng zhī yǒu   yán liáng yàn pín jiā jiān xún mén qián jìng   绿 qīng yīn jiàn jiā