病中謝友人相問

宋代 周密
臥病殘春亦可嗟,蕭然一閤閉如蝸。尺鐺自課童煎藥,丈室應無女散花。 患難時方知誼友,炎涼醫亦厭貧家。兼旬不踏門前徑,綠葉青陰漸可嘉。
bìng cán chūn jiē   xiāo rán chǐ dāng tóng jiān yào   zhàng shì yīng sàn huā
huàn nàn shí fāng zhī yǒu   yán liáng yàn pín jiā jiān xún mén qián jìng   qīng yīn jiàn jiā