病中闻莺啼

宋代 曾几
独园森古木,其下客幽栖。 尽日绿阴合,有时黄鸟啼。 一声添昼寂,百啭使人迷。 赖汝生佳听,身今气惨恓。
yuán sēn   xià yōu  
jìn 绿 yīn   yǒu shí huáng niǎo  
shēng tiān zhòu   bǎi zhuàn shǐ 使 rén  
lài shēng jiā tīng   shēn jīn cǎn