病中王邦宪见过以诗为谢因以当别
别后衡门久不开,壮心消尽已成灰。白头羁客病中老,青眼故人天外来。
相见有时那易得,语离终在莫频催。山城归路应残腊,早寄春风岭上梅。
bié
别
hòu
后
héng
衡
mén
门
jiǔ
久
bù
不
kāi
开
,
zhuàng
壮
xīn
心
xiāo
消
jìn
尽
yǐ
已
chéng
成
huī
灰
bái
。
tóu
白
jī
头
kè
羁
bìng
客
zhōng
病
lǎo
中
qīng
老
,
yǎn
青
gù
眼
rén
故
tiān
人
wài
天
lái
外
来
。
xiāng
相
jiàn
见
yǒu
有
shí
时
nà
那
yì
易
dé
得
,
yǔ
语
lí
离
zhōng
终
zài
在
mò
莫
pín
频
cuī
催
shān
。
chéng
山
guī
城
lù
归
yīng
路
cán
应
là
残
zǎo
腊
,
jì
早
chūn
寄
fēng
春
lǐng
风
shàng
岭
méi
上
梅
。