病中二首

唐代 许浑
三年婴酒渴,高卧似袁安。秋色鬓应改,夜凉心已宽。 风衣藤簟滑,露井竹床寒。卧忆郊扉月,恩深未挂冠。 私归人暂适,扶杖绕西林。风急柳溪响,露寒莎径深。 一身仍白发,万虑只丹心。此意无言处,高窗托素琴。
sān nián yīng jiǔ   gāo shì yuán ān qiū bìn yīng gǎi   liáng xīn kuān
fēng téng diàn huá   jǐng zhú chuáng hán jiāo fēi yuè   ēn shēn wèi guà guān
guī rén zàn shì   zhàng rào 西 lín fēng liǔ xiǎng   hán shā jìng shēn
shēn réng bái   wàn zhǐ dān xīn yán chù   gāo chuāng tuō qín