病中答客

宋代 包恢
客侈言告予,二月春烂如。 后过前不及,於今正丰腴。 况复晴暄久,行乐人联车。 时鸟啼葫芦,酤酒醉且呼。 游子偕游女,争先耀街衢。 被恼诉无处,半是颠狂徒。 昔人秉烛游,过时欲何娱。 恨公独抱病,与时不相扶。 容膝斗大室,呻吟何时苏。 奇花将衰谢,绿叶将扶疎。 闻鸟声辄善,能似五仰无。 予谓客所羡,眩於形色欤。 竞千红万紫,锦绣不足铺。 变千态万状,彩绘不可图。 无一非形色,乃生理绪余。 耳目不能思,心冥独荒芜。 形形色色者,根本何取诸。 藏用而显仁,显微元不殊。 徒见形色者,不识精在粗。 抑岂知造物,不知彼在吾。 中和万物育,皆备我不诬。 造物莫穷极,形色才斯须。 物既惟我造,何尝离须臾。 见即常自见,非二常与俱。 卧游不必动,遍游靡所拘。 不在行且疾,速至其神乎。 春工尽天巧,众妙何可誉。 病我一形色,千万曾不(病去丙加俞)。 我室非斗大,宇宙此一庐。 徒以我视我,无怪为我吁。 徒以斗视室,宜谓局不舒。 或者病不乐,我乐人莫逾。 反是彼游人,非乐徒驰驱。 仅与蜂蝶辈,逐逐飞盈途。 二月虽将尽,吾即风舞雩。 客心犹未悟,笑我何其愚。
chǐ yán gào   èr yuè chūn làn  
hòu guò qián   jīn zhèng fēng  
kuàng qíng xuān jiǔ   xíng rén lián chē  
shí niǎo   jiǔ zuì qiě  
yóu xié yóu   zhēng xiān yào 耀 jiē  
bèi nǎo chǔ   bàn shì diān kuáng  
rén bǐng zhú yóu   guò shí  
hèn gōng bào bìng   shí xiāng  
róng dǒu shì   shēn yín shí  
huā jiāng shuāi xiè   绿 jiāng shū  
wén niǎo shēng zhé shàn   néng shì yǎng  
wèi suǒ xiàn   xuàn xíng  
jìng qiān hóng wàn   jǐn xiù  
biàn qiān tài wàn zhuàng   cǎi huì  
fēi xíng   nǎi shēng  
ěr néng   xīn míng huāng  
xíng xíng zhě   gēn běn zhū  
cáng yòng ér xiǎn rén   xiǎn wēi yuán shū  
jiàn xíng zhě   shí jīng zài  
zhī zào   zhī zài  
zhōng wàn   jiē bèi  
zào qióng   xíng cái  
wéi zào   cháng  
jiàn cháng xiàn   fēi èr cháng  
yóu dòng   biàn yóu suǒ  
zài háng qiě   zhì shén  
chūn gōng jǐn tiān qiǎo   zhòng miào  
bìng xíng   qiān wàn céng   bìng bǐng jiā    
shì fēi dǒu   zhòu  
shì   guài wèi  
dòu shì shì   wèi shū  
huò zhě bìng   rén  
fǎn shì yóu rén   fēi chí  
jǐn fēng dié bèi   zhú zhú fēi yíng  
èr yuè suī jiāng jǐn   fēng  
xīn yóu wèi   xiào