病中代书奉寄圣俞二十五兄

宋代 欧阳修
忆君去年来自越,值我传车催去阙。 是时新秋蟹正肥,恨不一醉与君别。 今年得疾因酒作,一春不饮气弥劣。 饥肠未惯饱甘脆,九虫寸白争为孽。 一饱犹能致身患,宠禄岂无神所罚。 乃知赋予分有涯,适分自然无夭阏。 昔在洛阳年少时,春思每先花乱发。 萌芽不待杨柳动,探春马蹄常踏雪。 到今年才三十九,怕见新花羞白发。 颜侵塞下风霜色,病过镇阳桃李月。 兵闲事简居可乐,心意自衰非屑屑。 日长天暖惟欲睡,睡美尤厌春鸠聒。 北潭去城无百步,渌水冰销鱼拨刺。 经时曾未著脚到,好景但听游人说。 官荣虽厚世味薄,始信衣缨乃羁绁。 故人有几独思君。安得见君忧暂豁。 公厨酒美远莫致,念君贳饮衣屡脱。 郭生书来犹未到,想见新诗甚饥汤。 少年事事今已去,惟有爱诗心未歇。 君闲可能为我作,莫辞自书藤纸滑。 少低笔力容我和,无使难追韵高绝。
jūn nián lái yuè   zhí chuán chē cuī quē
shì shí xīn qiū xiè zhèng féi   hèn zuì jūn bié
jīn nián yīn jiǔ zuò   chūn yǐn liè
cháng wèi guàn bǎo gān cuì   jiǔ chóng cùn bái zhēng wèi niè
bǎo yóu néng zhì shēn huàn   chǒng shén suǒ
nǎi zhī fēn yǒu   shì fēn rán yāo è
zài luò yáng nián shào shí   chūn měi xiān huā luàn
méng dài yáng liǔ dòng   tàn chūn cháng xuě
dào jīn nián cái sān shí jiǔ   jiàn xīn huā xiū bái
yán qīn sāi xià fēng shuāng   bìng guò zhèn yáng táo yuè
bīng xián shì jiǎn   xīn shuāi fēi xiè xiè
cháng tiān nuǎn wéi shuì   shuì měi yóu yàn chūn jiū guā
běi tán chéng bǎi   shuǐ bīng xiāo
jīng shí céng wèi zhù jiǎo dào   hǎo jǐng dàn tīng yóu rén shuō
guān róng suī hòu shì wèi báo   shǐ xìn yīng nǎi xiè
rén yǒu jūn ān jiàn jūn yōu zàn huō
gōng chú jiǔ měi yuǎn zhì   niàn jūn shì yǐn tuō
guō shēng shū lái yóu wèi dào   xiǎng jiàn xīn shī shén tāng
shào nián shì shì jīn   wéi yǒu ài shī xīn wèi xiē
jūn xián néng wéi zuò   shū téng zhǐ huá
shǎo róng   shǐ 使 nán zhuī yùn gāo jué