病中代書奉寄聖俞二十五兄

宋代 歐陽修
憶君去年來自越,值我傳車催去闕。 是時新秋蟹正肥,恨不一醉與君別。 今年得疾因酒作,一春不飲氣彌劣。 飢腸未慣飽甘脆,九蟲寸白爭為孽。 一飽猶能致身患,寵祿豈無神所罰。 乃知賦予分有涯,適分自然無夭閼。 昔在洛陽年少時,春思每先花亂髮。 萌芽不待楊柳動,探春馬蹄常踏雪。 到今年才三十九,怕見新花羞白髮。 顏侵塞下風霜色,病過鎮陽桃李月。 兵閒事簡居可樂,心意自衰非屑屑。 日長天暖惟欲睡,睡美尤厭春鳩聒。 北潭去城無百步,淥水冰銷魚撥刺。 經時曾未著腳到,好景但聽遊人說。 官榮雖厚世味薄,始信衣纓乃羈紲。 故人有幾獨思君。安得見君憂暫豁。 公廚酒美遠莫致,念君貰飲衣屢脫。 郭生書來猶未到,想見新詩甚飢湯。 少年事事今已去,惟有愛詩心未歇。 君閒可能為我作,莫辭自書藤紙滑。 少低筆力容我和,無使難追韻高絕。
jūn nián lái yuè   zhí chuán chē cuī quē
shì shí xīn qiū xiè zhèng féi   hèn zuì jūn bié
jīn nián yīn jiǔ zuò   chūn yǐn liè
cháng wèi guàn bǎo gān cuì   jiǔ chóng cùn bái zhēng wèi niè
bǎo yóu néng zhì shēn huàn   chǒng 祿 shén suǒ
nǎi zhī fēn yǒu   shì fēn rán yāo è
zài luò yáng nián shào shí   chūn měi xiān huā luàn
méng dài yáng liǔ dòng   tàn chūn cháng xuě
dào jīn nián cái sān shí jiǔ   jiàn xīn huā xiū bái
yán qīn sāi xià fēng shuāng   bìng guò zhèn yáng táo yuè
bīng xián shì jiǎn   xīn shuāi fēi xiè xiè
cháng tiān nuǎn wéi shuì   shuì měi yóu yàn chūn jiū guā
běi tán chéng bǎi   shuǐ bīng xiāo
jīng shí céng wèi zhù jiǎo dào   hǎo jǐng dàn tīng yóu rén shuō
guān róng suī hòu shì wèi báo   shǐ xìn yīng nǎi xiè
rén yǒu jūn ān jiàn jūn yōu zàn huō
gōng chú jiǔ měi yuǎn zhì   niàn jūn shì yǐn tuō
guō shēng shū lái yóu wèi dào   xiǎng jiàn xīn shī shén tāng
shào nián shì shì jīn   wéi yǒu ài shī xīn wèi xiē
jūn xián néng wéi zuò   shū téng zhǐ huá
shǎo róng   shǐ 使 nán zhuī yùn gāo jué