病中不复问节序,四遇重阳,既不能登高,又

宋代 范成大
四时变迁翻覆手,百卉于人亦何有? 骚客颠诗亦狂酒,强惜黄花爱重九。 少年习气似陶公,采采金英满衣袖。 携壶木末最关情,欹帽风前几搔首。 馋吻偏怜粽栗香,新衣不管囊萸臭。 贪将节物趁遨头,肯向宾筵称病叟。 如今衰飒悟空华,现在去来飞电走。 登临旧迹如梦断,觞咏故人多骨朽。 百年长短随隙驹,万化陈新直篘狗。 不堪把玩堪一笑,安用岁时歌拊缶。 家人亦复探新篘,插花洗醆为翁寿。 蒲团困坐眼慵开,莫把故情看老丑。 挽须儿女太痴生,更问今年有诗否。
shí biàn qiān fān shǒu   bǎi huì rén yǒu  
sāo diān shī kuáng jiǔ   qiáng huáng huā ài chóng jiǔ  
shào nián shì táo gōng   cǎi cǎi jīn yīng mǎn xiù  
xié zuì guān qíng   mào fēng qián sāo shǒu  
chán wěn piān lián zòng xiāng   xīn guǎn náng chòu  
tān jiāng jié chèn áo tóu   kěn xiàng bīn yán chēng bìng sǒu  
jīn shuāi kōng huá   xiàn zài lái fēi diàn zǒu  
dēng lín jiù mèng duàn   shāng yǒng rén duō xiǔ  
bǎi nián cháng duǎn suí   wàn huà chén xīn zhí chōu gǒu  
kān wán kān xiào   ān yòng suì shí fǒu  
jiā rén tàn xīn chōu   chā huā zhǎn wèi wēng shòu 寿  
tuán kùn zuò yǎn yōng kāi   qíng kàn lǎo chǒu  
wǎn ér tài chī shēng   gèng wèn jīn nián yǒu shī fǒu