病中

明代 蓝仁
卧病秋将尽,艰难日又增。夜深方著枕,户远更留灯。 邻畏呻吟近,僮来抑按能。有身应有患,空寂未如僧。
bìng qiū jiāng jǐn   jiān nán yòu zēng shēn fāng zhù zhěn   yuǎn gèng liú dēng    
lín wèi shēn yín jìn   tóng lái àn néng yǒu shēn yīng yǒu huàn kōng   wèi sēng