秉之齿落有诗且羡予齿之牢和其韵以慰之且自慰云耳

明代 王鏊
兄弟一气耳,谁强谁独衰。弟齿齾更落,予发白且蓰。 朝来览明镜,鬅鬙乱如茨。咄哉此二疾,自古谁能医。 太公口含两,张苍一无之。年皆过百岁,天岂云独私。 人生真大梦,世事如奕棋。社栎散乃寿,自全本支离。 兄弟幸在告,为乐当今兹。湖山共追逐,杖藜未须支。 头童与齿豁,韩公浪云悲。西山朝气爽,不妨拄空颐。
xiōng ěr   shuí qiáng shuí shuāi chǐ 齿 gèng luò   bái qiě    
zhāo lái lǎn míng jìng   péng sēng luàn duō zāi èr   shuí néng    
tài gōng kǒu hán liǎng   zhāng cāng zhī nián jiē guò bǎi suì tiān   yún    
rén shēng zhēn mèng   shì shì shè sàn nǎi shòu 寿   quán běn zhī    
xiōng xìng zài gào   wéi dāng jīn shān gòng zhuī zhú zhàng   wèi zhī    
tóu tóng chǐ 齿 huō   hán gōng làng yún bēi shān 西 zhāo shuǎng   fáng zhǔ kōng