病兴见春物欣盛释然有临眺之意

宋代 宋祁
东风掠野暂轻埃,洒洒残寒伴落梅。晓报谷莺朋友动,暖将塞雁弟兄回。 骤生溪水迎人远,自喜林花索露开。老罢何颜玩芳物,试凭狂醉上春台。
dōng fēng lüè zàn qīng āi   cán hán bàn luò méi xiǎo bào yīng péng you dòng nuǎn   jiāng sāi yàn xiōng huí    
zhòu shēng shuǐ yíng rén yuǎn   lín huā suǒ kāi lǎo yán wán fāng shì   píng kuáng zuì shàng chūn tái