丙午初冬寓居报国寺赋诗 其四

清代 曾国藩
俗儒阁阁蛙乱鸣,亭林老子初金声。昌平山水委灰烬,可怜孤臣泪纵横。 东西南北辙迹遍,断柯缺斧终无成。独有文章巨眼在,北斗丽天万古明。 声音上溯三皇始,地志欲掩四子名。丈夫立言要须尔,击瓮拊缶乌足鸣。 嗟余孱退昏庸百不力,付与四海刘传莹。
luàn míng   tíng lín lǎo zi chū jīn shēng chāng píng shān shuǐ wěi huī jìn   lián chén lèi zòng héng    
dōng 西 nán běi zhé biàn   duàn quē zhōng chéng yǒu wén zhāng yǎn zài běi   dǒu tiān wàn míng    
shēng yīn shàng sān huáng shǐ   zhì yǎn míng zhàng yán yào ěr   wèng fǒu míng    
jiē càn tuì 退 hūn yōng bǎi   hǎi liú chuán yíng