病四首 其一

明代 释函是
始信我能病,闭门惟一閒。鸟声喧瘦日,人影谢空山。 茶为伤脾少,诗因摄虑艰。年来方有愿,独宿寒云间。
shǐ xìn néng bìng   mén wéi xián niǎo shēng xuān shòu rén   yǐng xiè kōng shān    
chá wèi shāng shǎo   shī yīn shè jiān nián lái fāng yǒu yuàn   hán 宿 yún jiān