病甚怀于鳞却寄

明代 王世贞
萧条残日锁青霾,寒入枫林梦乍回。吾已河山甘付骨,汝从天地更论才。 途穷万事轻相让,意尽千秋莽自哀。药饵渐扶双眼在,未烦惊策素车来。
xiāo tiáo cán suǒ qīng mái   hán fēng lín mèng zhà huí shān gān   cóng tiān gèng lùn cái    
qióng wàn shì qīng xiāng ràng   jǐn qiān qiū mǎng āi yào ěr jiàn shuāng yǎn zài wèi   fán jīng chē lái