病稍定,独出医院废地,见麦豌豆晚花犹表

近现代 卢青山
羁床为病囚,偶入荒畴步。丛草何薿薿,向人能仰俯; 寒露欲为霜,其态渐撑拄。蓬蒿及膝髀,苍耳沾靴裤。 时见麦豌豆,短蔓缘蒿附;半寸纷垂荚,病叶劳虫蛀; 倘亦圃中种,遁为野田黍?拭眼惊欲咋,晚出花四五; 嫩若鸡子黄,摇曳何楚楚;微馨不能长,差可自包护; 细瓣触我肤,柔若相摸抚。此中有生意,使我神一举。 仰首见西风,长吹无旦暮。
chuáng wèi bìng qiú   ǒu huāng chóu cóng cǎo   xiàng rén néng yǎng  
hán wèi shuāng   tài jiàn chēng zhǔ péng hāo   cāng ěr zhān xuē
shí jiàn mài wān dòu   duǎn màn yuán hāo   bàn cùn fēn chuí jiá   bìng láo chóng zhù  
tǎng zhōng zhǒng   dùn wèi tián shǔ   shì yǎn jīng   wǎn chū huā  
nèn ruò zi huáng   yáo chǔ chǔ   wēi xīn néng zhǎng   chā bāo  
bàn chù   róu ruò xiāng zhōng yǒu shēng   shǐ 使 shén
yǎng shǒu jiàn 西 fēng   zhǎng chuī dàn