病痁新起

明代 宋濂
岁在彊梧大渊献,独蛰衡门悲逝景。疟鬼胡为苦见雠,使我枯肠益悽哽。 初疑筋骸稍钳束,引臂嘘呵绝驰骋。须臾颤掉力弗禁,齿牙下上声相并。 煅膏铄髓无不到,高及头颅卑脚胫。四支似石下深潜,一气如尘寄寥迥。 自怜性命此日捐,孰料平宁在俄顷。起来盥濯把明镜,冠带临风且重整。 扶藜忽过百花园,无限晴芳到邻杏。燕支瓮煖蜡凝春,锦绣机翻红晕影。 谁将生火镕艳阳,满树无烟光颎颎。更疑神女会宓妃,燕罢瑶池酒初醒。 血色罗裙尚舞风,向人却妒晨妆靓。对此闲愁尽敛藏,有似投簪访箕颍。 谁知鬒发绿如云,转目霜蓬已垂领。多少东华尘土客,营营至死无由省。 韦平荒冢生黍苗,褒鄂枯髅宿蛙黾。无花必用强追寻,有酒何妨长酩酊。 题诗一笑鬼应闻,定引川妃安溟涬。
suì zài jiàng yuān xiàn   zhé héng mén bēi shì jǐng nüè guǐ wéi jiàn chóu shǐ   使 cháng gěng    
chū jīn hái shāo qián shù   yǐn jué chí chěng chàn diào jìn chǐ   齿 xià shǎng shēng xiāng bìng    
duàn gāo shuò suǐ dào   gāo tóu bēi jiǎo jìng zhī shì shí xià shēn qián   chén liáo jiǒng    
lián xìng mìng juān   shú liào píng níng zài é qǐng lai guàn zhuó míng jìng guàn   dài lín fēng qiě chóng zhěng    
guò bǎi huā yuán   xiàn qíng fāng dào lín xìng yàn zhī wèng nuǎn níng chūn jǐn   xiù fān hóng yùn yǐng    
shuí jiāng shēng huǒ róng yàn yáng   mǎn shù yān guāng jiǒng jiǒng gèng shén huì fēi yàn   yáo chí jiǔ chū xǐng    
xuè luó qún shàng fēng   xiàng rén què chén zhuāng jìng duì xián chóu jǐn liǎn cáng yǒu   tóu zān fǎng 访 yǐng    
shéi zhī zhěn 绿 yún   zhuǎn shuāng péng chuí lǐng duō shào dōng huá chén yíng   yíng zhì yóu shěng    
wéi píng huāng zhǒng shēng shǔ miáo   bāo è lóu 宿 miǎn huā yòng qiáng zhuī xún yǒu   jiǔ fáng zhǎng mǐng dǐng    
shī xiào guǐ yīng wén   dìng yǐn chuān fēi ān míng xìng