病痁新起

明代 宋濂
歲在彊梧大淵獻,獨蟄衡門悲逝景。瘧鬼胡為苦見讎,使我枯腸益悽哽。 初疑筋骸稍鉗束,引臂噓呵絕馳騁。須臾顫掉力弗禁,齒牙下上聲相併。 煅膏鑠髓無不到,高及頭顱卑腳脛。四支似石下深潛,一氣如塵寄寥迥。 自憐性命此日捐,孰料平寧在俄頃。起來盥濯把明鏡,冠帶臨風且重整。 扶藜忽過百花園,無限晴芳到鄰杏。燕支瓮煖蠟凝春,錦繡機翻紅暈影。 誰將生火鎔艷陽,滿樹無煙光熲熲。更疑神女會宓妃,燕罷瑤池酒初醒。 血色羅裙尚舞風,向人卻妒晨妝靚。對此閒愁盡斂藏,有似投簪訪箕潁。 誰知鬒髮綠如雲,轉目霜蓬已垂領。多少東華塵土客,營營至死無由省。 韋平荒冢生黍苗,褒鄂枯髏宿蛙黽。無花必用強追尋,有酒何妨長酩酊。 題詩一笑鬼應聞,定引川妃安溟涬。
suì zài jiàng yuān xiàn   zhé héng mén bēi shì jǐng nüè guǐ wéi jiàn chóu shǐ   使 cháng gěng    
chū jīn hái shāo qián shù   yǐn jué chí chěng chàn diào jìn chǐ   xià shǎng shēng xiāng bìng    
duàn gāo shuò suǐ dào   gāo tóu bēi jiǎo jìng zhī shì shí xià shēn qián   chén liáo jiǒng    
lián xìng mìng juān   shú liào píng níng zài é qǐng lai guàn zhuó míng jìng guàn   dài lín fēng qiě chóng zhěng    
guò bǎi huā yuán   xiàn qíng fāng dào lín xìng yàn zhī wèng nuǎn níng chūn jǐn   xiù fān hóng yùn yǐng    
shuí jiāng shēng huǒ róng yàn yáng   mǎn 滿 shù yān guāng jiǒng jiǒng gèng shén huì fēi yàn   yáo chí jiǔ chū xǐng    
xuè luó qún shàng fēng   xiàng rén què chén zhuāng jìng duì xián chóu jǐn liǎn cáng yǒu   tóu zān fǎng yǐng    
shéi zhī zhěn yún   zhuǎn shuāng péng chuí lǐng duō shào dōng huá chén yíng   yíng zhì yóu shěng    
wéi píng huāng zhǒng shēng shǔ miáo   bāo è lóu 宿 miǎn huā yòng qiáng zhuī xún yǒu   jiǔ fáng zhǎng mǐng dǐng    
shī xiào guǐ yīng wén   dìng yǐn chuān fēi ān míng xìng