病起言怀

唐代 孟郊
强行寻溪水,洗却残病姿。花景晼晚尽,麦风清泠吹。 交道贱来见,世情贫去知。高闲思楚逸,澹泊厌齐儿。 终伴碧山侣,结言青桂枝。
qiáng xíng xún shuǐ   què cán bìng 姿 huā jǐng wǎn wǎn jǐn   mài fēng qīng líng chuī
jiāo dào jiàn lái jiàn   shì qíng pín zhī gāo xián chǔ   dàn yàn ér
zhōng bàn shān   jié yán qīng guì zhī