病起五首
百岁将阑猛省惊,六根不足可怜生。
古人使祝为祈死,叔世无人吊失明。
昔捱残更羞渴睡,今当清昼要扶行。
时于梦里瞻星斗,愁绝邻鸡逼膊声。
bǎi
百
suì
岁
jiāng
将
lán
阑
měng
猛
xǐng
省
jīng
惊
,
liù
六
gēn
根
bù
不
zú
足
kě
可
lián
怜
shēng
生
。
gǔ
古
rén
人
shǐ
使
zhù
祝
wèi
为
qí
祈
sǐ
死
,
shū
叔
shì
世
wú
无
rén
人
diào
吊
shī
失
míng
明
。
xī
昔
ái
捱
cán
残
gēng
更
xiū
羞
kě
渴
shuì
睡
,
jīn
今
dāng
当
qīng
清
zhòu
昼
yào
要
fú
扶
xíng
行
。
shí
时
yú
于
mèng
梦
lǐ
里
zhān
瞻
xīng
星
dǒu
斗
,
chóu
愁
jué
绝
lín
邻
jī
鸡
bī
逼
bó
膊
shēng
声
。