病起偶成

明代 蓝仁
春来春去总匆匆,九十光阴卧病中。缓步也愁平地险,加餐不与去年同。 生憎野草侵人绿,可惜残花过眼红。昨日邻童偶相值,不知何处一衰翁。
chūn lái chūn zǒng cōng cōng   jiǔ shí guāng yīn bìng zhōng huǎn chóu píng xiǎn jiā   cān nián tóng    
shēng zēng cǎo qīn rén 绿   cán huā guò yǎn hóng zuó lín tóng ǒu xiāng zhí   zhī chǔ shuāi wēng