病起二首

唐代 崔道融
病起春已晚,曳筇伤绿苔。强攀庭树枝,唤作花未开。 病起绕庭除,春泥粘屐齿。如从万里来,骨肉满面喜。
bìng chūn wǎn   qióng shāng 绿 tái qiáng pān tíng shù zhī   huàn zuò huā wèi kāi
bìng rào tíng chú   chūn zhān chǐ 齿 cóng wàn lái   ròu mǎn miàn