病起呈李县令希孝

宋代 晁补之
次公恶醒狂,得酒要自浊。病闻南邻邀,不往亦踊跃。 空床成展转,假寐风雨恶。中虚气袭逆,妄梦时可愕。 每惭张隐居,凌旦发囊药。晓来天境清,日出鸟语乐。 家人语南轩,青杏已可嚼。复云竹斋前,阶戺有迸箨。 欣然欲举手,纱帽未能著。平生李夫子,相得怀抱廓。 何当戒长须,夙驾慰寂莫。杯杓恐不胜,快语聊一噱。
gōng è xǐng kuáng   jiǔ yào zhuó bìng wén nán lín yāo   wǎng yǒng yuè
kōng chuáng chéng zhǎn zhuǎn   jiǎ mèi fēng è zhōng   wàng mèng shí è
měi cán zhāng yǐn   líng dàn náng yào xiǎo lái tiān jìng qīng   chū niǎo
jiā rén nán xuān   qīng xìng jué yún zhú zhāi qián   jiē shì yǒu bèng tuò
xīn rán shǒu   shā mào wèi néng zhù píng shēng   xiāng de huái 怀 bào kuò
dāng jiè cháng   jià wèi bēi sháo kǒng shèng   kuài liáo jué