屏居北郊自秋涉冬绝省人事触绪有感吒之讽吟

宋代 程公许
西陲失支吾,如老屋积腐。 墙闼纵蹂躏,堂屋何依怙。 伊谁阶此厉,乃为元老误。 疾痛切吾身,利钝难逆睹。 瘴暑困新恩,陨星泣忠武。 梁坏将安仰,天高杳难诉。 向来十二楼,卷帘误一顾。 洒泪嫁时衣,谁与论心素。
西 chuí shī zhī   lǎo  
qiáng zòng róu lìn   táng  
shuí jiē   nǎi wèi yuán lǎo  
tòng qiè shēn   dùn nán  
zhàng shǔ kùn xīn ēn   yǔn xīng zhōng  
liáng huài jiāng ān yǎng   tiān gāo yǎo nán  
xiàng lái shí èr lóu   juàn lián  
lèi jià shí   shuí lùn xīn