屏居北郊自秋涉冬絕省人事觸緒有感吒之諷吟

宋代 程公許
西陲失支吾,如老屋積腐。 牆闥縱蹂躪,堂屋何依怙。 伊誰階此厲,乃為元老誤。 疾痛切吾身,利鈍難逆睹。 瘴暑困新恩,隕星泣忠武。 梁壞將安仰,天高杳難訴。 向來十二樓,捲簾誤一顧。 灑淚嫁時衣,誰與論心素。
西 chuí shī zhī   lǎo  
qiáng zòng róu lìn   táng  
shuí jiē   nǎi wèi yuán lǎo  
tòng qiè shēn   dùn nán  
zhàng shǔ kùn xīn ēn   yǔn xīng zhōng  
liáng huài jiāng ān yǎng   tiān gāo yǎo nán  
xiàng lái shí èr lóu   juàn lián  
lèi jià shí   shuí lùn xīn