屏居北郊自秋涉冬绝省人事触绪有感吒之讽吟

宋代 程公许
断桥梗得泊,高堂拥图书。 中宵风露气,营我方寸躯。 静虑何易感,有衔莫能祛。 今古一瞬息,智愚等丘墟。 战夺日相寻,死生互吞屠。 念此耿无寐,推枕长嗟吁。 天理谅好还,人谋何可疏。
duàn qiáo gěng   gāo táng yōng shū  
zhōng xiāo fēng   yíng fāng cùn  
jìng gǎn   yǒu xián néng  
jīn shùn   zhì děng qiū  
zhàn duó xiāng xún   shēng tūn  
niàn gěng mèi   tuī zhěn zhǎng jiē  
tiān liàng hǎo huán   rén móu shū