屏居北郊自秋涉冬绝省人事触绪有感吒之讽吟

宋代 程公许
南山翠鬅鬙,四荔拱故宅。 采衣侍三寿,教爱如夙昔。 晓然一梦阑,无复万里隔。 了知恩爱缚,障我修行力。 亦尝勤遍参,渐欲空结习。 唐朝念绝攀援,自性非假借。 百千三昧门,惟此一事实。 持我问诸禅,少露真消息。
nán shān cuì péng sēng   gǒng zhái  
cǎi shì sān shòu 寿   jiào ài  
xiǎo rán mèng lán   wàn  
le zhī ēn ài   zhàng xiū xíng  
cháng qín biàn cān   jiàn kōng jié  
táng cháo niàn jué pān yuán   xìng fēi jiǎ jiè  
bǎi qiān sān mèi mén   wéi shì shí  
chí wèn zhū chán   shǎo zhēn xiāo xi