病怀

明代 宋濂
人生老须至,在我不敢辞。老人多寿康,我胡病扰之。 一从婴弱痾,筋力渐告疲。凌晨频揽镜,且复伤鬓丝。 固知非金石,难可百年期。如何未五十,摧塌已不支。 岂非蒲柳质,望秋辄先萎。历观宇宙内,气化相推移。 试求古贤豪,存者今为谁。当知事必尔,奚以嗟叹为。 儿童种旅葵,芳叶正参差。南风一披拂,流光欲生煇。 玩之百忧忘,浊醪聊自持。
rén shēng lǎo zhì   zài gǎn lǎo rén duō shòu kāng 寿   bìng rǎo zhī    
cóng yīng ruò ē   jīn jiàn gào líng chén pín lǎn jìng qiě   shāng bìn    
zhī fēi jīn shí   nán bǎi nián wèi shí cuī   zhī    
fēi liǔ zhì   wàng qiū zhé xiān wēi guān zhòu nèi   huà xiāng tuī    
shì qiú xián háo   cún zhě jīn wèi shuí dāng zhī shì ěr   jiē tàn wèi    
ér tóng zhǒng kuí   fāng zhèng cēn nán fēng liú   guāng shēng huī    
wán zhī bǎi yōu wàng   zhuó láo liáo chí