病鹤篇

唐代 钱起
独鹤声哀羽摧折,沙头一点留残雪。三山侣伴能远翔, 五里裴回忍为别。惊群各畏野人机,谁肯相将霞水飞。 不及川凫长比翼,随波双泛复双归。碧海沧江深且广, 目尽天倪安得住。云山隔路不隔心,宛颈和鸣长在想。 何时白雾卷青天,接影追飞太液前。
shēng āi cuī shé   shā tóu diǎn liú cán xuě sān shān bàn néng yuǎn xiáng  
péi huí rěn wéi bié jīng qún wèi rén   shuí kěn xiāng jiāng xiá shuǐ fēi
chuān zhǎng   suí shuāng fàn shuāng guī hǎi cāng jiāng shēn qiě guǎng 广  
jǐn tiān ān zhù yún shān xīn   wǎn jǐng míng zhǎng zài xiǎng
shí bái juǎn qīng tiān   jiē yǐng zhuī fēi tài qián