病鶴篇

唐代 錢起
獨鶴聲哀羽摧折,沙頭一點留殘雪。三山侶伴能遠翔, 五里裴回忍為別。驚群各畏野人機,誰肯相將霞水飛。 不及川鳧長比翼,隨波雙泛復雙歸。碧海滄江深且廣, 目盡天倪安得住。雲山隔路不隔心,宛頸和鳴長在想。 何時白霧卷青天,接影追飛太液前。
shēng āi cuī shé   shā tóu diǎn liú cán xuě sān shān bàn néng yuǎn xiáng  
péi huí rěn wéi bié jīng qún wèi rén   shuí kěn xiāng jiāng xiá shuǐ fēi
chuān zhǎng   suí shuāng fàn shuāng guī hǎi cāng jiāng shēn qiě guǎng  
jǐn tiān ān zhù yún shān xīn   wǎn jǐng míng zhǎng zài xiǎng
shí bái juǎn qīng tiān   jiē yǐng zhuī fēi tài qián