病肺齿痛对雪

宋代 张耒
拥庭晴雪照高堂,卧病悠悠废举觞。 肺疾仅同园令渴,齿伤不为幼舆狂。 交飞翠斝知谁醉,独嗅乌巾认旧香。 惟有烹茶心未厌,故知淡泊味能长。
yōng tíng qíng xuě zhào gāo táng   bìng yōu yōu fèi shāng  
fèi jǐn tóng yuán lìng   chǐ 齿 shāng wéi yòu kuáng  
jiāo fēi cuì jiǎ zhī shuí zuì   xiù jīn rèn jiù xiāng  
wéi yǒu pēng chá xīn wèi yàn   zhī dàn wèi néng zhǎng