病齿欲脱儿辈忧之书三十韵以广其意

明代 顾清
我齿落已惯,人闻亦寻常。今年一齿杌,儿曹忽惊皇。 云此口之户,位称文学堂。禄算系崇替,言音资品量。 不似颐颔间,亏残有遮藏。咀嚼纵少利,形颜固无伤。 一笑谓儿子,汝言吾岂忘。我本田舍子,传家只耕桑。 偶然诵书史,遂登文翰场。懒散二十载,纡朱佩金章。 槁虚生蠹蟫,负乘来寇攘。扁舟四千里,隆赫当秋阳。 亲交喜我还,我亦念旧乡。炎焦夹醇酎,合沓钟胃肠。 致困诚有以,扶颠亦多方。根柢既以拨,枝条孰能当。 翻思赤舌初,雷风挟冰霜。傍观为缩颈,亲知走如狂。 生还自不意,敢复希太康。齿缺患语讹,老韩方亦良。 复云妨贵仕,我已归农庄。此外惟年寿,岂不在彼苍。 乳饮且百岁,我犹能糗粻。所念齿发衰,壮志或少荒。 百里行未半,前途凛瞿塘。青编有圣贤,绿野有稻粱。 持满自我力,干誉期尔行。兹事苟不忒,吾生从短长。 存乎彼诚善,去也谁能防。无为重戚戚,此物本太刚。
chǐ 齿 luò guàn   rén wén xún cháng jīn nián chǐ 齿   ér cáo jīng huáng
yún kǒu zhī   wèi chēng wén xué táng suàn chóng   yán yīn pǐn liàng
shì hàn jiān   kuī cán yǒu zhē cáng jué zòng shǎo   xíng yán shāng
xiào wèi ér zi   yán wàng běn tián shè   chuán jiā zhǐ gēng sāng
ǒu rán sòng shū shǐ   suì dēng wén hàn chǎng lǎn sǎn èr shí zài   zhū pèi jīn zhāng
gǎo shēng yín   chéng lái kòu rǎng piān zhōu qiān   lóng dāng qiū yáng
qīn jiāo hái   niàn jiù xiāng yán jiāo jiā chún zhòu   zhōng wèi cháng
zhì kùn chéng yǒu   diān duō fāng gēn   zhī tiáo shú néng dāng
fān chì shé chū   léi fēng xié bīng shuāng bàng guān wèi suō jǐng   qīn zhī zǒu kuáng
shēng huán   gǎn tài kāng chǐ 齿 quē huàn é   lǎo hán fāng liáng
yún fáng guì shì   guī nóng zhuāng wài wéi nián shòu 寿   zài cāng
yǐn qiě bǎi suì   yóu néng qiǔ zhāng suǒ niàn chǐ 齿 shuāi   zhuàng zhì huò shǎo huāng
bǎi xíng wèi bàn   qián lǐn táng qīng biān yǒu shèng xián   绿 yǒu dào liáng
chí mǎn   gān ěr xíng shì gǒu   shēng cóng duǎn cháng
cún chéng shàn   shuí néng fáng wéi zhòng   běn tài gāng