别子与

明代 王世贞
江左吾与徐中行,相逢一言心遂倾。蓬累世事岂足齿,所不醳然千载名。 吾其阴崖振孤木,子独阳野敷群英。声华落落敢伯仲,肝胆炯炯无平生。 忆为子昔歌击鹿,豪气尽压长安城。琥珀下坠鸾刀紫,葡萄寒摧大白明。 长歌自令浮云合,双眼忽向高空横。惊枝一羽破秋色,万象頫首随南征。 荆轲曼声渐离筑,易水凝流如欲鸣。故乡鲈鱼无不有,击鲜者谁人得否。 眼前豪杰难称意,君不见徐卿尚逐衣冠走。
jiāng zuǒ zhōng háng   xiāng féng yán xīn suì qīng péng lěi shì shì chǐ suǒ 齿   rán qiān zǎi míng    
yīn zhèn   zi yáng qún yīng shēng huá luò luò gǎn zhòng gān   dǎn jiǒng jiǒng píng shēng    
wèi zi 鹿   háo jìn cháng ān chéng xià zhuì luán dāo   tao hán cuī bái míng    
cháng lìng yún   shuāng yǎn xiàng gāo kōng héng jīng zhī qiū wàn   xiàng shǒu suí nán zhēng    
jīng màn shēng jiàn zhù   shuǐ níng liú míng xiāng yǒu   xiān zhě shuí rén fǒu    
yǎn qián háo jié nán chēng   jūn jiàn qīng shàng zhú guān zǒu