別子與

明代 王世貞
江左吾與徐中行,相逢一言心遂傾。蓬累世事豈足齒,所不醳然千載名。 吾其陰崖振孤木,子獨陽野敷群英。聲華落落敢伯仲,肝膽炯炯無平生。 憶為子昔歌擊鹿,豪氣盡壓長安城。琥珀下墜鸞刀紫,葡萄寒摧大白明。 長歌自令浮雲合,雙眼忽向高空橫。驚枝一羽破秋色,萬象頫首隨南征。 荊軻曼聲漸離築,易水凝流如欲鳴。故鄉鱸魚無不有,擊鮮者誰人得否。 眼前豪傑難稱意,君不見徐卿尚逐衣冠走。
jiāng zuǒ zhōng háng   xiāng féng yán xīn suì qīng péng lěi shì shì chǐ suǒ   rán qiān zǎi míng    
yīn zhèn   zi yáng qún yīng shēng huá luò luò gǎn zhòng gān   dǎn jiǒng jiǒng píng shēng    
wèi zi 鹿   háo jìn cháng ān chéng xià zhuì luán dāo   tao hán cuī bái míng    
cháng lìng yún   shuāng yǎn xiàng gāo kōng héng jīng zhī qiū wàn   xiàng shǒu suí nán zhēng    
jīng màn shēng jiàn zhù   shuǐ níng liú míng xiāng yǒu   xiān zhě shuí rén fǒu    
yǎn qián háo jié nán chēng   jūn jiàn qīng shàng zhú guān zǒu