别圆融庵主

宋代 释慧空
青田东望山如蓝,过岭独喜云腴甘。丛林荒寒不入眼,耆旧只今多住庵。 汾阳昭对矮师叔,甘露有源梅子熟。长年风月但平分,一日空来鼎三足。 屋头高梧忽秋声,老去彼此云无情。归山自畜长柄杓,珍重庵头折脚铛。
qīng tián dōng wàng shān lán   guò lǐng yún gān cóng lín huāng hán yǎn   jiù zhī jīn duō zhù ān
fén yáng zhāo duì ǎi shī shū   gān yǒu yuán méi zi shú cháng nián fēng yuè dàn píng fēn   kōng lái dǐng sān
tóu gāo qiū shēng   lǎo yún qíng guī shān chù cháng bǐng biāo   zhēn zhòng ān tóu shé jiǎo chēng