别用之后其夕闻尚留江上赋此奉柬

明代 杨士奇
日出高城啼曙乌,城边风色柳疏疏。关河岁晏侵冰雪,客子天寒叹道途。 明旦乘潮应鼓枻,谁家烧烛且倾壶。平生未解伤离别,却掩衡门坐郁纡。
chū gāo chéng shǔ   chéng biān fēng liǔ shū shū guān suì yàn qīn bīng xuě   tiān hán tàn dào    
míng dàn chéng cháo yīng   shuí jiā shāo zhú qiě qīng píng shēng wèi jiě shāng bié què   yǎn héng mén zuò