别意寄友人

宋代 王称
北风吹浮云,飞度秦淮水。西江与之驰,迢迢去千里。 端居怀离忧,对此曷能已。在昔巧笑言,宛若双飞翰。 别来不须臾,邈在天南端。为君启瑶琴,临风时一弹。 中有白雪操,哀响声未阑。日月有弦望,寒暑亦循环。 弃置苟不移,相期金石坚。
běi fēng chuī yún   fēi qín huái shuǐ 西 jiāng zhī chí   tiáo tiáo qiān
duān huái 怀 yōu   duì néng zài qiǎo xiào yán   wǎn ruò shuāng fēi hàn
bié lái   miǎo zài tiān nán duān wèi jūn yáo qín   lín fēng shí dàn
zhōng yǒu bái xuě cāo   āi xiǎng shēng wèi lán yuè yǒu xián wàng   hán shǔ xún huán
zhì gǒu   xiāng jīn shí jiān