别王以明用前韵

明代 袁宏道
一室闭冷云,花月摈无盐。兀坐生泉石,榻风吹水帘。 花斑绣青铜,夜夜吼红奁。微言破尘缕,厉彼昆刀铦。 野梦牵墟落,松寮丽省詹。空潭侣水影,垂竿揖枯髯。 往往抽栗尾,拾鲜弃其腌。当其隽发时,叱盲排马阉。 秀句传活水,死语遭夷歼。骚家心恍惘,玄子口吃钳。 异物乖今直,时味饱软甜。穷怪铸九鼎,等以一毛拈。 尺水昂巨鳞,吐沫聊自噞。
shì lěng yún   huā yuè bìn yán zuò shēng quán shí   fēng chuī shuǐ lián    
huā bān xiù qīng tóng   hǒu hóng lián wēi yán chén   kūn dāo xiān    
mèng qiān luò   sōng liáo shěng zhān kōng tán shuǐ yǐng chuí   gān 竿 rán    
wǎng wǎng chōu wěi   shí xiān yān dāng jùn shí chì   máng pái yān    
xiù chuán huó shuǐ   zāo jiān sāo jiā xīn huǎng wǎng xuán   kǒu chī qián    
guāi jīn zhí   shí wèi bǎo ruǎn tián qióng guài zhù jiǔ dǐng děng   máo niān    
chǐ shuǐ áng lín   liáo yǎn