别宋孝先

宋代 王十朋
楚台风骚客,遥遥有奇孙。去岁始识面,未遑叩渊源。 但见眉宇间,一点阳春温。琴书忽来游,文字获细论。 经术有根蒂,词章富波澜。时时戏翰墨,动辄千万言。 子固予所畏,语蒙子推尊。予尝语所学,文当气为先。 气治古可到,何止科第间。子贤且乐善,服膺每拳拳。 临行出新诗,殷勤记诸篇。好学见雅志,予言未应然。 惜哉有离别,后会何夤缘。男儿各自勉,事业无穷年。
chǔ tái fēng sāo   yáo yáo yǒu sūn suì shǐ shí miàn wèi   huáng kòu yuān yuán    
dàn jiàn méi jiān   diǎn yáng chūn wēn qín shū lái yóu wén   huò lùn    
jīng shù yǒu gēn   zhāng lán shí shí hàn dòng   zhé qiān wàn yán    
zi suǒ wèi   méng tuī zūn cháng suǒ xué wén   dāng wèi xiān    
zhì dào   zhǐ jiān zi xián qiě shàn   yīng měi quán quán    
lín xíng chū xīn shī   yīn qín zhū piān hào xué jiàn zhì   yán wèi yìng rán    
zāi yǒu bié   hòu huì yín yuán nán ér miǎn shì   qióng nián