别斯远

宋代 韩淲
卜居得幽旷,崇山倚长松。夜窗风雨来,岁事忽已冬。 人或知子欤,我身为从容。此閒岂有待,彼忙竟何逢。 徒以蜗角微,展转缠心胸。栽田艺禾黍,伏腊可粗供。 功名不难办,肉食皆鼎钟。
yōu kuàng   chóng shān cháng sōng chuāng fēng lái suì   shì dōng    
rén huò zhī zi   shēn wéi cóng róng xián yǒu dài   máng jìng féng    
jiǎo wēi   zhǎn zhuǎn chán xīn xiōng zāi tián shǔ   gōng    
gōng míng nán bàn   ròu shí jiē dǐng zhōng