别蒙侄

宋代 方岳
呜呼吾与汝,生世何不辰。 每思十年事,雪涕时沾巾。 方予第奉常,堂有未老亲。 当时尔父母,绿鬓犹青春。 乃各不待年,拱木号苍旻。 祸予不自殒,降丧无太频。 骨肉才百指,踵作松下尘。 乃今所存者,欲言鼻酸辛。 我父惟我耳,尔父惟尔身。 绵延仅不绝,一丝引千钧。 所以叔侄间,不啻父子真。 岂不念尔孤,聚族守一贫。 曰惟门户故,恋恋官仓陈。 雅欲携尔俱,守舍无可我。 向来恶少子,覆辙那可遵。 譍门故自佳,尔学忧荆榛。 索居寡师友,则与不学均。 老夫本无似,嗜书如嗜醇。 少时共灯火,往往夜向晨。 但患丛不精,宁往父母嗔。 尔今既婚冠,不与儿童邻。 一念及泉壤,於何敢因循。 此身所系重,安事予淳淳。 俚谚亦有之,一日计在寅。 岂伊拾青紫,声利双朱轮。 胸中无古今,几何不凡民。 嗟予父祖曾,百屈不一伸。 寸累望吾辈,诗礼俱彬彬。 奈何泉始流,遽以捧土湮。 契阔未可期,为吐肝轮囷。 幅短气则长,此纸共书绅。
  shēng shì chén  
měi shí nián shì   xuě shí zhān jīn  
fāng fèng cháng   táng yǒu wèi lǎo qīn  
dāng shí ěr   绿 bìn yóu qīng chūn  
nǎi dài nián   gǒng hào cāng mín  
huò yǔn   jiàng sàng tài pín  
ròu cái bǎi zhǐ   zhǒng zuò sōng xià chén  
nǎi jīn suǒ cún zhě   yán suān xīn  
wéi ěr   ěr wéi ěr shēn  
mián yán jǐn jué   yǐn qiān jūn  
suǒ shū zhí jiān   chì zhēn  
niàn ěr   shǒu pín  
yuē wéi mén   liàn liàn guān cāng chén  
xié ěr   shǒu shè  
xiàng lái è shào zi   zhé zūn  
yīng mén jiā   ěr xué yōu jīng zhēn  
suǒ guǎ shī yǒu   xué jūn  
lǎo běn   shì shū shì chún  
shǎo shí gòng dēng huǒ   wǎng wǎng xiàng chén  
dàn huàn cóng jīng   níng wǎng chēn  
ěr jīn hūn guān   ér tóng lín  
niàn quán rǎng   gǎn yīn xún  
shēn suǒ zhòng   ān shì chún chún  
yàn yǒu zhī   zài yín  
shí qīng   shēng shuāng zhū lún  
xiōng zhōng jīn   fán mín  
jiē céng   bǎi shēn  
cùn lèi wàng bèi   shī bīn bīn  
nài quán shǐ liú   pěng yān  
kuò wèi   wèi gān lún qūn  
duǎn zhǎng   zhǐ gòng shū shēn