别卢使君归东阳二首

唐代 贯休
雨气濛濛草满庭,式微吟剧更谁听。诗逢匠化唯贪住, 日觉恩深不易铭。心苦只应消鬓黑,梦游频入倚天青。 从兹还似归回首,唯祝台星与福星。 家在严陵钓渚旁,细涟嘉树拂窗凉。难医林薮烟霞癖, 又出芝兰父母乡。孤帆好风千里暖,深花黄鸟一声长。 终期金鼎调羹日,再近尼丘日月光。
méng méng cǎo mǎn tíng   shì wēi yín gèng shuí tīng shī féng jiàng huà wéi tān zhù  
jué ēn shēn míng xīn zhǐ yīng xiāo bìn hēi   mèng yóu pín tiān qīng
cóng hái shì guī huí shǒu   wéi zhù tái xīng xīng
jiā zài yán líng diào zhǔ páng   lián jiā shù chuāng liáng nán lín sǒu yān xiá  
yòu chū zhī lán xiāng fān hǎo fēng qiān nuǎn   shēn huā huáng niǎo shēng zhǎng
zhōng jīn dǐng tiáo gēng   zài jìn qiū yuè guāng