别离情

元代 贯云石
吁别离之苦兮,苍梧之野春草青,黄陵庙前春水生。 日暮湘裙动轻翠,玉树亭亭染红泪。又闻垓下虞姬泣,斗帐初惊楚歌毕。 佳人阁泪弃英雄,剑血不销原草碧。何物谓之别离情,肝肠剥剥如铜声。 不如斫其竹,剪其草,免使人生谓情老。
bié zhī   cāng zhī chūn cǎo qīng   huáng líng miào qián chūn shuǐ shēng  
xiāng qún dòng qīng cuì   shù tíng tíng rǎn hóng lèi yòu wén gāi xià dǒu   zhàng chū jīng chǔ    
jiā rén lèi yīng xióng   jiàn xuè xiāo yuán cǎo wèi zhī bié qíng gān   cháng bāo bāo tóng shēng    
zhuó zhú   jiǎn cǎo   miǎn shǐ 使 rén shēng wèi qíng lǎo