别后寄舍弟三十韵

宋代 吕本中
还家日已短,况此独行情。客路三年别,秋帆十日程。 小船携手上,斜柳纵篙撑。岸失乖龙蛰,窗留素月萦。 重回召伯埭,虚住广陵城。破屋仍坚坐,残莺只强鸣。 江犹渺漭去,草欲蔓延生。水缩蛙蟆斗,场空雾雨横。 土风沾疟疠,民俗混蛮荆。岂识排门入,鱼无倒屣迎。 好诗思共读,薄酒念同倾。枕席烦团扇,膏油乏短檠。 可无道里念,或恐梦魂惊。惟昔交朋聚,相期文字盟。 笔头传活法,胸次即圆成。孔剑犹霄鍊,隋珠有夜明。 英华仰前辈,廓落到诸卿。敢计千金重,尝叨一字荣。 因观剑器舞,复悟担夫争。物固藏妙理,世谁能独亨。 乾坤在苍莽,日月付峥嵘。凛凛曹刘上,容容沈谢并。 直须用款款,未可笑平平。有弟能知我,他年肯过兄。 初非强点灼,略不费讥评。短句箜篌引,长歌偪侧行。 力探加润泽,极取更经营。径就波澜阔,勿求盆盎清。 吾衰足欿㙳,汝大不攲倾。莫以东南路,而无伊洛声。
huán jiā duǎn   kuàng háng qíng sān nián bié qiū   fān shí chéng    
xiǎo chuán xié shǒu shàng   xié liǔ zòng gāo chēng àn shī guāi lóng zhé chuāng   liú yuè yíng    
chóng huí zhào dài   zhù guǎng 广 líng chéng réng jiān zuò cán   yīng zhǐ qiáng míng    
jiāng yóu miǎo mǎng   cǎo màn yán shēng shuǐ suō dòu chǎng   kōng héng    
fēng zhān nüè   mín hùn mán jīng shí pái mén   dǎo yíng    
hǎo shī gòng   jiǔ niàn tóng qīng zhěn fán tuán shàn gào   yóu duǎn qíng    
dào niàn   huò kǒng mèng hún jīng wéi jiāo péng xiāng   wén méng    
tóu chuán huó   xiōng yuán chéng kǒng jiàn yóu xiāo liàn suí   zhū yǒu míng    
yīng huá yǎng qián bèi   kuò luò dào zhū qīng gǎn qiān jīn zhòng cháng   dāo róng    
yīn guān jiàn   dān zhēng cáng miào shì   shuí néng hēng    
qián kūn zài cāng mǎng   yuè zhēng róng lǐn lǐn cáo liú shàng róng   róng shěn xiè bìng    
zhí yòng kuǎn kuǎn   wèi xiào píng píng yǒu néng zhī   nián kěn guò xiōng    
chū fēi qiáng diǎn zhuó   lüè fèi píng duǎn kōng hóu yǐn cháng   xíng    
tàn jiā rùn   gèng jīng yíng jìng jiù lán kuò   qiú pén àng qīng    
shuāi kǎn 欿 kǎn   qīng dōng nán ér   luò shēng