别恨篇为方子公赋

明代 袁宏道
种得油麻未长,撇他李子何安。宝枕鸳离丝断,金炉鸭死灰残。 忍啼一语两语,缠肠千端万端。总角痴儿騃女,接命朝饔晚餐。 独自弓形吊影,谁人知煖知寒。天上人间地下,死难鬼难妾难。
zhǒng yóu wèi zhǎng   piē zi ān bǎo zhěn yuān duàn jīn   huī cán    
rěn liǎng   chán cháng qiān duān wàn duān zǒng jiǎo chī ér ái jiē   mìng cháo yōng wǎn cān    
gōng xíng diào yǐng   shuí rén zhī nuǎn zhī hán tiān shàng rén jiān xià   nàn guǐ nán qiè nán