别房士清

唐代 郎士元
世路还相见,偏堪泪满衣。那能郢门别,独向邺城归。 平楚看蓬转,连山望鸟飞。苍苍岁阴暮,况复惜驰晖。
shì hái xiāng jiàn   piān kān lèi mǎn néng yǐng mén bié   xiàng chéng guī
píng chǔ kàn péng zhuàn   lián shān wàng niǎo fēi cāng cāng suì yīn   kuàng chí huī